Vì chúng ta sống trong ngày mai, tiền đã trở thành rất quan trọng. Và vì chúng ta không sống, chúng ta chỉ bắt chước người khác, tiền đã trở thành rất quan trọng. Ai đó làm nhà, và bây giờ bạn đang cảm thấy rất kém cỏi. Bạn đã không bất mãn chút nào với nhà riêng của bạn chỉ vài ngày trước đây, nhưng bây giờ người này đã làm ngôi nhà to hơn: bây giờ so sánh nảy sinh, và nó gây tổn thương, nó làm tổn thương bản ngã của bạn. Bạn muốn có nhiều tiền hơn. Ai đó đã làm cái gì đó khác, và bản ngã của bạn bị quấy rối.
Bỏ việc so sánh và cuộc sống thực sự đẹp. Bỏ việc so sánh và bạn có thể tận hưởng cuộc sống tới sự đầy đủ. Và người tận hưởng cuộc sống của mình không có ham muốn sở hữu, vì người đó biết những cái thực của sự sống mà đáng tận hưởng thì không thể được mua.
Yêu không thể được mua. Vâng, dục có thể được mua. Cho nên người biết yêu là gì sẽ không quan tâm tới tiền. Nhưng người không biết yêu là gì, nhất định vẫn còn quan tâm tới tiền, vì tiền có thể mua được dục, và dục là tất cả mọi thứ mà người đó biết.
Bạn không thể mua được đêm đầy sao. Người biết cách tận hưởng đêm đầy sao sẽ không bận tâm mấy về tiền. Bạn không thể mua được mặt trời lặn. Vâng, bạn có thể mua được một tranh Picasso – nhưng người biết cách tận hưởng mặt trời lặn sẽ không quan tâm chút nào tới việc mua tranh. Sự sống là bức tranh thế, là phim cử động thế, là bức tranh sống động.
Nhưng những người không biết cách nhìn mặt trời lặn sẵn sàng mua một tranh Picasso với giá hàng triệu đô la. Họ thậm chí sẽ không biết cách treo nó, liệu nó là lộn ngược hay thẳng đứng lên, nhưng họ muốn trưng cho người khác rằng họ có tranh Picasso.
Tôi đã nghe nói rằng có lần một người giầu tới Picasso; ông ta muốn có hai bức tranh, ngay lập tức, và ông ta sẵn sàng trả tiền nhiều như được yêu cầu. Picasso đòi một giá trên trời – tưởng rằng ông ta sẽ không có khả năng trả nó – vì chỉ một tranh đã sẵn sàng. Nhưng người giầu này đã sẵn sàng trả. Cho nên Picasso đi vào, cắt vải vẽ làm đôi, và người giầu này nghĩ chúng đã là hai bức tranh.
Tôi đã nghe một câu chuyện khác: trong cuộc triển lãm, triển lãm Picasso, mọi người ca ngợi các bức tranh của ông ấy. Mọi nhà phê bình đã tụ tập quanh một bức tranh nào đó mà có vẻ là ngớ ngẩn nhất, do đó hấp dẫn nhất – vì khi cái gì đó là ngớ ngẩn nó là thách thức với trí tuệ của bạn, và mọi nhà phê bình đều cố chứng minh rằng mình hiểu nó là gì.
Và thế rồi Picasso đến, và ông ấy nói, “Đợi đã. Kẻ ngu nào đã treo nó lộn ngược rồi. Để tôi đặt lại nó cho đúng trước đã.” Và họ đã diễn đạt ca ngợi lớn cho bức tranh!
Nếu bạn biết cách thưởng thức hoa hồng, cây xanh trong sân trong nhà bạn, núi, sông, sao, trăng, nếu bạn biết cách thưởng thức mọi người, bạn sẽ không bị ám ảnh thế với tiền. Việc ám ảnh nảy sinh vì chúng ta đã quên mất ngôn ngữ của mở hội. Do đó tiền đã trở thành thứ duy nhất để khoe khoang – cuộc sống của bạn trống rỗng thế.
Tôi sẽ không bảo bạn từ bỏ tiền. Điều đó đã được bảo cho bạn suốt nhiều thời đại; nó đã không thay đổi bạn. Tôi sẽ bảo bạn cái gì đó khác: mở hội sự sống, và ám ảnh với tiền biến mất một cách tự động. Và khi nó đi theo cách riêng của nó, nó không để lại vết xước nào, nó đi không có vết thương đằng sau, nó đi không dấu vết đằng sau.
~ Osho🦋
Sách về Trí huệ
0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết

Tri kiến của thái độ chạnh lòng (ngược với thái độ cay đắng hay oán giận) nằm ở chỗ hiểu được sự u buồn không chỉ có bạn thôi, không chỉ bạn đâu, mà cái đau đớn ấy cho loài người nói chung. Nhiều lúc những nỗi buồn của ta thật ích kỉ. Chúng ta xem chúng như những nỗi bất hạnh trời đánh trên đường ta đi. Nhưng sự chạnh lòng không phải vậy. Nó ít có tính cá nhân hơn. Hầu hết mọi thứ đau đớn và u buồn trong đời ta là từ những thứ chung nhất của đời sống: sự ngắn ngủi của nó, rồi sự thật là ta không tránh khỏi bỏ lỡ những cơ hội, sự mâu thuẫn giữa dục vọng và sự tự trị chính mình. Chúng phổ quát cho mọi người. Nên nỗi chạnh lòng nó rộng lượng. Bạn cũng thấy chạnh lòng cho cả người khác, cho “chúng ta”. Bạn thấy thương tiếc cho hoàn cảnh của loài người.

Và cảm thấy nối tiếc như vậy làm ta thành một con người tốt hơn. Nó làm kì vọng của ta vào hành xử của con người chính xác hơn. Bất kì ai sống cùng tôi cũng sẽ trải qua những khó khăn bao quát này. Hầu như không ngạc nhiên gì khi họ đi lạc lối, kiệt quệ, nói dối hết lần này đến lần khác, đổi ý không vì một lý do tốt đẹp nào (hoặc từ chối đổi ý khi có một lý do tốt đẹp xảy đến). Chúng ta thấy chạnh lòng khi chúng ta hiểu thấu ra có những khó khăn sâu sắc bám lấy phận người. Và đón nhận nó sâu tận đáy lòng chính là để động lòng trắc ẩn thêm nữa. Tôn giáo đã là những người biện hộ cho sự chạnh lòng. Sách Ki tô về những lời khấn chung đề một lời phát biểu mọi người đọc trong đám ma: “Người này sinh ra từ lòng mẹ, sống một quãng ngắn của đời với đầy khổ đau. Người ấy lớn lên rồi rạp ngả như một đóa hoa. Giữa cuộc đời chúng ta ở trong cái chết”. Ta kết bài ở đây với một suy nghĩ hơi chạnh lòng chung nhất. Tại đám ma một người thương yêu, ta không chỉ chứng kiến một cuộc đời vuột qua. Ta được mời đến để thấy nhau – và thấy chính ta – như những sinh vật đang trên đường đến bên kia. Điều này không nên làm bạn tuyệt vọng, mà thay vì thế lại tha thứ hơn, tốt bụng hơn và chú tâm hơn tới những gì thực sự quan trọng, khi vẫn còn thời gian.

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x